MỚI

Công cụ đánh giá hoạt động hàng ngày – Thang điểm Barthel

Ngày xuất bản: 21/04/2023

Chỉ số Barthel bao gồm 10 hoạt động cơ bản của cuộc sống hàng ngày, mỗi hoạt động được đánh giá trên một thang điểm Barthel từ 0 đến 100, với điểm số cao nhất cho thấy khả năng độc lập cao trong tất cả các hoạt động.

1. Thang điểm Barthel là gì ?

Thang điểm Barthel được phát triển vào năm 1965, nhằm đánh giá khả năng thực hiện các hoạt động cơ bản của cuộc sống hàng ngày của người bệnh, như tắm rửa, vệ sinh cá nhân, ăn uống, di chuyển, đi vệ sinh, mặc quần áo và giày dép, đi lên và xuống cầu thang, và độc lập trong các hoạt động của bản thân. Chỉ số Barthel đã được sử dụng rộng rãi trong lĩnh vực y tế và trở thành một công cụ quan trọng trong đánh giá chức năng của người bệnh và hiệu quả của các chương trình điều trị.

Thang điểm Barthel để đánh giá hoạt động hằng ngày của người bệnh
Thang điểm Barthel để đánh giá hoạt động hằng ngày của người bệnh

*Chỉ định

Đánh giá thực hiện hoạt động chức năng trong sinh hoạt hàng ngày được chỉ định cho mọi trường hợp khuyết tật, đặc biệt khi muốn đánh giá mức độ cần hỗ trợ, nhu cầu cần phục hồi chức năng và đánh giá kết quả của chương trình can thiệp. Tuy nhiên, nó thường được chỉ định nhiều hơn trong các trường hợp sau:

  • Người bệnh đột quỵ não hoặc tổn thương não
  • Người bệnh liệt
  • Người khuyết tật thần kinh, tâm thần
  • Người khuyết tật chậm phát triển trí tuệ
  • Người bệnh mắc bệnh mãn tính, suy giảm sức khỏe

2. Thang điểm Barthel

Ăn uống
0 = không thể
5 = cần được giúp đỡ trong việc cắt, phết bơ, v.v. hoặc cần điều chỉnh chế độ ăn uống
10 = độc lập (thức ăn để trong tầm với)

Tắm rửa bằng bồ tắm
0 = phụ thuộc
5 = độc lập (hoặc khi tắm bằng vòi sen)

Vệ sinh cá nhân/chải chuốt
0 = cần được giúp đỡ trong việc chăm sóc cá nhân
5 = độc lập trong việc rửa mặt/chải đầu/đánh răng/cạo lông – cạo râu (đồ dùng/dụng cụ đã được chuẩn bị sẵn)

Mặc quần áo
0 = phụ thuộc
5 = cần được giúp đỡ nhưng có thể làm khoảng một nửa không cần hỗ trợ
10 = độc lập (bao gồm việc cài nút áo, kéo dây kéo, thắt dây giày, v.v.)

Đường ruột
0 = không tự chủ (hoặc cần thụt tháo)
5 = thỉnh thoảng có sự cố
10 = tự chủ

Bàng quang (Đường tiêu hóa)
0 = không tự chủ, hoặc được đặt thông tiểu và không thể tự kiểm soát một mình
5 = thỉnh thoảng có sự cố
10 = tự chủ

Chăm sóc khi đi vệ sinh
0 = phụ thuộc
5 = cần một ít trợ giúp, nhưng có thể tự làm một số thứ
10 = độc lập (ngồi lên và ra khỏi bệ vệ sinh, điều chỉnh quần áo, lau rửa)

Dịch chuyển (từ giường qua ghế và ngược lại)
0 = không thực hiện được, không có thăng bằng ngồi
5 = cần được giúp đỡ nhiều (một hoặc hai người, trợ giúp thể chất), có thể ngồi
10 = cần được giúp đỡ ít (bằng lời hoặc thể chất)
15 = độc lập

Khả năng di chuyển (trên các bề mặt phẳng)
0 = không di chuyển được hoặc < 45.72 mét
5 = độc lập trên xe lăn, bao gồm cả các góc, > 45.72 mét
10 = đi với sự giúp đỡ của một người (bằng lời hoặc thể chất) > 45.72 mét
15 = độc lập (nhưng có thể sử dụng thiết bị hỗ trợ; ví dụ: gậy chống) > 45.72 mét

Cầu thang
0 = không thể
5 = cần được giúp đỡ (bằng lời, thể chất, thiết bị hỗ trợ)
10 = độc lập lên và xuống

– Đánh giá kết quả:

  • Mức độ phụ thuộc hoàn toàn từ 0 – 45 điểm
  • Mức độ phụ thuộc một phần từ 50 – 85 điểm
  • Mức độ độc lập là từ 90 – 100 điểm.

3. Một số lưu ý khi sử dụng thang điểm Barthel

  • Chỉ số nên được sử dụng như là một biên bản ghi chép về những gì bệnh nhân làm, không phải là một biên bản ghi chép những gì bệnh nhân đã có thể làm.
  • Mục tiêu chủ yếu là nhằm thiết lập mức độ độc lập không cần giúp đỡ, bằng thể chất hay bằng lời, cho dù sự giúp đỡ này nhỏ đến đâu và vì bất kỳ lý do gì.
  • Sự cần thiết được giám sát khiến cho bệnh nhân không độc lập.
  • Khả năng thực hiện của một bệnh nhân nên được thiết lập bằng cách sử dụng những bằng chứng tốt nhất hiện có. Hỏi thăm bệnh nhân, bạn bè/người thân và điều dưỡng là những nguồn thông tin thông thường, nhưng quan sát trực tiếp và kiến thức thường thức cũng quan trọng. Tuy nhiên kiểm tra trực tiếp là không cần thiết.
  • Thông thường khả năng thực hiện của bệnh nhân trước đó 24-48 giờ là quan trọng, nhưng đôi khi những khoảng thời gian dài hơn trước đó cũng có liên quan.
  • Những hạng mục ở giữa hàm ý rằng bệnh nhân có gắng sức thực hiện hoạt động trên 50 phần trăm.
  • Cho phép sử dụng thiết bị hỗ trợ để có thể độc lập.

4. Tóm lại

Thang điểm Barthel được sử dụng để đánh giá khả năng của người bệnh trong việc thực hiện các hoạt động cơ bản như tắm rửa, vệ sinh cá nhân, ăn uống, di chuyển, đi vệ sinh và mặc quần áo. Chỉ số này cũng đánh giá khả năng của người bệnh trong các hoạt động phức tạp hơn như đi lên và xuống cầu thang và độc lập trong các hoạt động của bản thân.

Chỉ số Barthel là một công cụ hữu ích trong đánh giá mức độ hoạt động của người bệnh và đưa ra những khuyến nghị về cách sử dụng chỉ số này để đánh giá hiệu quả của các chương trình điều trị và chăm sóc. Chẳng hạn, việc đánh giá chỉ số Barthel trước và sau khi điều trị có thể giúp đánh giá hiệu quả của điều trị và đưa ra những điều chỉnh cần thiết trong chương trình điều trị. Ngoài ra, chỉ số Barthel cũng có thể được sử dụng để đánh giá khả năng tự chăm sóc của người bệnh và đưa ra những quyết định về chăm sóc theo định hướng cá nhân hóa.
Xem thêm: Tiêu chuẩn đánh giá mức độ hoạt động bệnh lý khớp

facebook
2130

Bài viết liên quan

Bình luận0

Đăng ký
Thông báo về
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận

Bài viết cùng chuyên gia